VietCatholic News (29/04/2003 )
Trong một cuộc phỏng vấn,
Mẹ Têrêxa thành Calcutta đã thuật lại một sự kiện như sau: Ở Úc Châu
có một người thổ dân Aborigines kia sống trong một hoàn cảnh thật thảm
thương. Ông cũng đã khá cao niên rồi, sống trong một túp lều xiêu vẹo.
Khởi đầu câu chuyện tôi nói với ông:
- Ðể tôi dọn dẹp nhà và sửa soạn giường ngủ cho ông. Ông ta trả lời
một cách hững hờ:
- Tôi đã quen sống như vậy rồi.
- Nhưng ông cũng cảm thấy dễ chịu hơn với căn nhà sạch sẽ và ngăn nắp.
Sau cùng ông ta bằng lòng để tôi dọn dẹp nhà cửa lại cho ông. Trong khi
quét dọn tôi thấy một cái đèn cũ đẹp nhưng phủ đầy bụi bặm và bồ
hóng. Tôi hỏi ông:
- Có bao giờ ông thắp đèn này chưa? Ông ta trả lời một cách cộc lốc:
- Nhưng thắp đèn cho ai? Có ai bước chân vào nhà này bao giờ đâu. Tôi sống
ở đây đã từ lâu không hề trông thấy một người nào cả. Tôi hỏi
ông:
- Nếu như các nữ tu đến thăm ông thường xuyên, ông có vui lòng thắp đèn
lên không?
- Dĩ nhiên rồi.
Từ ngày đó các nữ tu quyết định mỗi chiều sẽ ghé qua nhà ông. Từ
đó ông ta bắt đầu thắp đèn và dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ hơn. Ông
còn sống thêm hai năm nữa. Trước khi chết ông nhờ các nữ tu ghé thăm
nhắn tin cho tôi:
- Xin nhắn với Mẹ Têrêxa, bạn tôi rằng, ngọn đèn mà Mẹ đã thắp
lên trong đời tôi vẫn còn chiếu sáng. Ðó chỉ là một việc nhỏ mọn,
nhưng trong bóng tối cô đơn của đời tôi, một tia sáng đã thắp lên và
vẫn còn tiếp tục chiếu sáng mãi.
Chúng ta đều cảm nghiệm được niềm vui sướng vì được yêu thương,
được chính Chúa thương yêu. Và chúng ta cũng hiểu được giới răn của
Chúa: "Hãy thương yêu nhau, như Thầy yêu thương các con".
Trích Lẽ Sống Chân Lý Á Châu