VietCatholic News(14/09/2001).
Vua Friedrich Wilhelm cai trị nước Phổ vào khoảng đầu thế kỷ thứ 18. Ông nổi
tiếng là người nóng nảy khó tính. Ông không thích những nghi thức rườm rà.
Ông chỉ thích đi dạo một mình giữa các đường phố Berlin. Thích sống đơn
giản, nhưng ông lại rất nhạy cảm với bất cứ một sự xúc phạm nào của thần
dân. Nếu chẳng may có người nào chạm đến ông giữa đám đông, ông sẽ
không ngần ngại dùng gậy đập túi bụi vào người đó. Thành ra, khi thấy
đức vua đang đi đến, mọi người đều tìm cách lẩn tránh.
Lần kia, khi ông dang đi giữa phố Berlin, một người đàn ông đang đi tới,
bỗng lẩn tránh đi nơi khác. Vừa ngạc nhiên, vừa bực tức vì dân chúng lẩn
tránh mình, vua Friedrich mới chận người đàn ông lại và hỏi lý do tại sao
ông ta lẩn tránh đi nơi khác. Người đàn ông luống cuống mãi, cuối cùng
đành phải thú nhận rằng sở dĩ ông ta lẩn tránh nhà vua là vì sợ hãi. Nghe
đến đó, vua Friedrich nổi tam bành, ông túm lấy vai người đàn ông đáng
thương, vừa lắc mạnh, vừa thét lên:
Tại sao ngươi dám sợ ta. Ta là vua của ngươi. Ngươi phải yêu mến ta. Ngươi phải yêu mến ta, ngươi có biết điều đó không?.
Chỉ có con người mới biết yêu bởi vì chỉ có con người mới có tự do. Không
ai có thể cưỡng bách người khác phải yêu mình... Tạo dựng con người có tự
do, Thiên Chúa vẫn luôn tôn trọng tự do ấy. Ngài không cưỡng bách con người
phải yêu mến Ngài, nhưng chỉ mời gọi và tỏ tình. Bằng công cuộc tạo dựng,
bằng cuộc sống và cái chết của Con Một Ngài, Thiên Chúa đã tỏ tình với con
người... Tình yêu luôn đi bước trước. Bước trước ấy là một lời nói,
một ánh mắt, một nụ cười, một món quà, một nghĩa cử.
Sách Lẽ Sống - Ban Việt Ngữ Ðài Chân Lý Á Châu